Tôi đứng về phe nước mắt...

Thứ Bảy

"ĐỪNG ĐỂ HOẠ XÂM LĂNG GIẾT CHẾT MÙA THU CỦA DÂN TỘC"

Hồi Tháng giêng, trong chuyến du Xuân đồng quê Bắc bộ, tôi có ghé thăm khu lưu niệm cụ Nguyễn Khuyến. Ở đây, tôi bất ngờ khi hậu duệ đời thứ 5 của cụ giảng giải về ba bài thơ Thu của cụ. Người giảng giải cho rằng, trong 3 bài thơ đó là một nỗi băn khoăn về vận mệnh đất nước: "Đừng để hoạ xâm lăng giết chết mùa Thu của dân tộc"

Mời các bạn xem nội dung qua Clip này

Thứ Ba

GIẢI THOÁT

Cô đồng nghiệp gọi tôi cà phê. Nhìn gương mặt hình như cô có tâm sự gì đó, tôi gợi mở trước:
-Sao tự dưng lại thích cà phê với tôi thế này?
-Tôi cũng đang có chuyện. Bình thường tôi không muốn tâm sự với ai nhưng tôi nghĩ là ông hiểu-cô đáp.

Lại là chuyện tình cảm. Thường thì ít khi tôi ngồi nghe ai đó nói chuyện riêng tư, dù họ cần mình. Nhưng trường hợp này thì khác, bởi người yêu của cô cũng là một người bạn của tôi.

-Ông thấy đấy, gặp đâu ai cũng hỏi chúng tôi khi nào cưới, rồi người ta còn trầm trồ đẹp đôi, rồi nọ kia. Bỗng dưng thời gian này ổng không nói gì cả
-Là sao? Không nói tất cả hay không nói chuyện cưới xin? Không nói với bà hay không nói với tất cả mọi người?
-Với tôi thôi. Tôi cũng không biết sao nữa. hỏi ông thì ông nói không có gì. Mà cứ ngày nào tôi gọi điện cứ cảm giác như mình đang làm phiền ổng. Hai đứa đi ăn thì phần ổng ổng cứ ăn.
-Hay nó có người khác?
-Điều này tôi khẳng định là không. Tôi đã tìm hiểu khắp mọi chốn. Nhưng thà là ổng có người khác để tôi còn thấy dễ hiểu. Chứ cứ hoài thế này, nặng nề lắm.
-Bà cần gì ở tôi lúc này?
-Ông nghĩ điều này ra sao?
-Theo tôi thì hai người nên chia tay. Bởi cậu ấy đang có một sự đổ vỡ về bà từ bên trong, mà nhiều khi không phải do lỗi lầm gì. Đơn giản là vì hiểu nhau quá nên chẳng còn gì mới mẻ nữa. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng khác gì tra tấn nhau.
-Nhưng tôi yêu ổng vì ổng là người thông minh, hài hước và đã thuyết phục tôi bằng một hình ảnh rất khác bây giờ.
-Nhưng trong một người đàn ông luôn luôn có những hình ảnh như bây giờ. Nếu có giải thích lí do của cái hình ảnh ấy cũng vậy thôi. Bây giờ thế này nhé, bà không chịu được con người cậu ấy bây giờ, nhưng tôi khẳng định là con người đó sẽ còn lặp lại. Đừng yêu hay lấy người nào đó chỉ vì ngưỡng mộ một chiều, một vài nét thể hiện tích cực trên phong cách của họ.
-Tôi phải làm gì bây giờ?
-Nhìn thẳng vào sự thật. Xinh đẹp, giỏi giang như bà thiếu gì người muốn có. Cần thiết gì phải làm khổ mình với một người không cần mình chứ.
-Nhưng đó là tình yêu!
-Rồi bà sẽ thấy tình yêu không đáng để tôn thờ như bà nghĩ đâu!

Cách đây 4 ngày, cô gọi điện cho tôi và nói đã chia tay nhẹ nhàng, như mình được giải thoát.

Thứ Hai

PHỐ THÀNH SÔNG

Chị Nguyễn Bay đi làm trễ, qua khúc "phố thành sông" Âu Cơ đột nhiên thả xe chạy vì có một cô gái bị điện giật chết gần đó.

Em Phan Trí báo cáo đề tài Ngập vì những công trình chống ngập.

Hắn bì bõm lội trên đường Trần Hưng Đạo để sang Công an thành phố lấy tin.




Phố của tôi đó!











Năm nay Sài Gòn mưa sớm. Và hơi trái quy luật. Thông thường một mùa mưa bắt đầu bằng cơn mưa buổi chiều.

4 giờ sáng, mưa đánh thức hắn dậy gom quần áo phơi ngoài lan can, rồi cất cái nồi cơm ăn dở ở ban công. 6 giờ, mặt trời đã dội nắng xuống, chuẩn bị trút một chảo lửa như mọi bận. Và dưới đường là những dòng sông. Những dòng xe như những đoàn thuyền thủ công, bì bạch lội nước.

Chỉ mấy ông xe bus là sướng. Cứ thế chạy phăng phăng, vô tư gây những đợt sóng khiến không ít xe té nhào. Đoạn nào thấy bà con bơi chậm quá, ông cứ rú còi inh ỏi. Một cô gái xinh đẹp không nhịn nổi, kéo phăng cái mũ trùm áo mưa ra chửi đổng: "bà nội mày, lội chết bỏ bà ra còn rú còi. Đồ khùng!"

Hắn không ăn sáng nổi. Xa Hà Nội 2 năm đã quên cái cảm giác phải ăn khổ ăn sở mặc bún chửi cháo quát và bừa bộn vỉa hè. Nếu hắn là ông Trịnh Cong Sơn hẳn hắn sẽ chẳng có được câu hát "Phố bỗng là dòng sông uốn quanh" đâu. Vì hắn không thể thơ, không thể nhạc với những "dòng sông" này. Nhất lại là dòng sông mang tiếng là "thiên tạo" nhưng thực ra là "nhân tạo"!

Thứ Bảy

MÙA LOA KÈN ĐÃ KHÁC


Năm trước anh nhắn tin: “Tháng Tư đã về, Sài Gòn có hoa Loa kèn không nhỉ?”. “Chắc cũng có. Nhưng có nghĩa gì nếu không phải là ở Hà Nội?”. “Đừng để những chuyện buồn đè nặng em nhé. Hãy giấu nó vào sâu trong lòng rồi làm việc cho tốt. Hãy tìm niềm vui trong cuộc sống hiện tại”.

Một bó Loa kèn được gửi cho tôi từ Hà Nội. Tôi cắm nó lên bàn làm việc. Mùi hương tinh khiết và sắc trắng dịu dàng đã làm cho những đồng nghiệp cảm thấy dễ chịu hơn trong những ngày công việc căng thẳng.

Mẹ tôi yêu loài hoa ấy. Mẹ sinh vào mùa hoa ấy. Và ra đi cũng trong mùa hoa ấy. Gần mười năm qua tôi cứ ám ảnh hình ảnh mẹ nằm gục bên bó hoa chưa kịp mang về cho lễ sinh nhật mẹ. Tên say rượu với chiếc xe điên của hắn đã cướp đi niềm vui bình dị của mẹ, cướp đi giây phút hạnh phúc ngắn ngủi sau bao năm khổ hạnh tảo tần cho chồng con…

Bố tôi đi bước nữa, nhưng luôn nhớ cắm Loa kèn cho mẹ suốt cả mùa hoa. Đã bao năm rồi, cứ đến ngày giỗ mẹ, những thành viên trong gia đình tôi gần như im lặng… Cái im lặng của những ám ảnh ngày cũ, của sự hụt hẫng khi mất đi một hạnh phúc viên mãn. Nhưng nặng nhất là người mẹ kế. Bà phải đối mặt với những điều không thể quên của một người đàn ông nặng tình. “Con hiểu cô, và luôn coi cô như mẹ. Cô là người phụ nữ tiếp tục hy sinh cho một bố con…”. “Cảm ơn con. Khi bố con vẫn còn nặng lòng với mẹ, cô phải lấy làm hạnh phúc mới đúng chứ. Cô đã lấy một người đàn ông chung thuỷ và biết yêu thương đúng nghĩa”. Tôi biết, cô không ghen với quá khứ của bố, nhưng cô có chút dối lòng…

Thấm thoắt đã hai mùa Loa kèn tôi xa Hà Nội. Tôi nghĩ, những buồn đau chắc vẫn nặng nguyên trong căn nhà ấy. Nụ cười đẫm nước mắt của người mẹ kế đâu đó vẫn nhoi nhói lòng tôi khi nghĩ về những ngày tháng này…

Anh gần như phản đối cái không khí nặng nề do những người thân khơi gợi lại trong gia đình tôi. Anh dạy tôi hãy biết quên. Anh khuyên tôi đi học ngoại ngữ, khuyên tôi nên thay đổi tư duy làm báo cho phù hợp với môi trường báo chí Sài Gòn. Anh rất vui về thành quả sau một quãng thời gian ngắn ngủi tôi bươn bả ở mảnh đất mới…

“Tháng Tư lại về rồi anh nhỉ?”-tôi nhắn tin cho anh. “Cả gia đình em nặng nề chưa đủ sao? Em lại còn tự nặng nề nữa làm gì. Buồn đau nếu chưa qua hãy nuốt nó vào trong. Cuộc đời vốn ngắn ngủi, hãy trân trọng từng giây phút sống. Hãy biết thương mình và thương những người phải chịu đựng nỗi buồn đó của mình. Và đừng tự tra tấn mình nữa”-anh nhắn lại.

Nếu không hiểu anh, hẳn tôi sẽ rất giận vì những dòng chữ ấy. Anh cũng giống như tôi, mẹ qua đời sớm, bố tục huyền và từ đó anh tự bươn chải với cuộc đời để học hành thành đạt như hôm nay. Anh luôn muốn nhìn thấy tôi là một đứa em mạnh mẽ, tự biết cách giải quyết những vấn đề của mình…

Cả gia đình tôi có chuyến du lịch phía Nam. Ngày đón ở sân bay, mẹ kế mang cho tôi bó Loa kèn đầu mùa. Hai đứa em tôi lớn nhanh ngoài sức tưởng tượng. Em trai sắp đi làm ở một công ty nước ngoài, trông em chững chạc hơn nhiều. Em gái đã thành một thiếu nữ xinh xắn, có nụ cười tinh khiết như mẹ. Bố tôi, những nếp nhăn thời gian cũng dần rõ trên khuôn mặt khắc khổ. Trong ánh mắt của từng người, có gì đó đã vui hơn, đã chịu đựng hơn, đã biết quên hơn như đang bỏ lại sau lưng một Hà Nội đầy hoa trắng…

Tôi cắm hoa Loa kèn trên góc riêng của mình. Những sắc trắng mong manh dịu lại cái nắng oi ả của tháng Tư Sài Gòn. Tôi biết, mùa Loa kèn này trong cuộc đời tôi đã mang một thông điệp khác: hiện tại luôn là một món quà. Dù trong tôi, vẫn luôn còn hình ảnh một Hà Nội ngập trong sắc hoa tinh khiết. Vẫn luôn còn hình ảnh mẹ với một mùa hoa ngắn ngủi…

Chắc sẽ rất lâu nữa tôi mới gặp lại anh.

THỜI GIAN CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ NHỮNG TỜ LỊCH?

(Một bài thơ từ rất lâu rồi, trước khi giã từ việc...mần thơ)

GƯƠNG MẶT SAU NHỮNG TỜ LỊCH
.
Thứ Hai: công việc, Thứ Ba: công việc…Thứ n: vẫn công việc.
Em ở phía sau, trong tờ lịch ngày cuối tuần
Quán cà phê quen, bàn ghế ngả màu, khúc nhạc trở mình mỏi mệt
Em, lại thêm những lần nữa ở phía sau khói thuốc anh…

Trong bề bộn giờ và ngày, em đã giữ hơi thở nhau luôn xanh
Nhưng tóc đã ngược màu với nó
Anh đã cuốn em những hoàng hôn bão tố
Mà chẳng hứa ngày mai bình minh sẽ yên lành…

Ta đã lạc nhau giữa chính ta, giữa những tham vọng giờ thác đổ tan tành
Giữa bóng đêm, em đốt mình để làm người giữ lửa
Giữa ánh sáng ban ngày, em hoá đá chỉ mong làm điểm tựa
Giữa những chai sạn nơi đáy mắt anh…

Vẫn còn đó Đà Lạt, những lối Dã quỳ hết rực vàng rồi lại một mình xanh
Vẫn còn đó Nha Trang, biển gào lên rồi lại thầm dịu lắng
Vẫn còn đó Sài Gòn, ngập ngụa mưa rồi quay quắt nắng
Và tất cả đã là ngày hôm qua
em rời chỗ trong tờ ngày cuối tuần…

Để có về, cũng chỉ mong một lần anh ướm dấu chân anh
Con đường tả tơi bay những nhớ quên ngày cũ
Trăng đi đường trăng, mưa xé nát sông để lại những bóng hình vụn vỡ
Chảy về đâu, cái lời hẹn không thành…

Ta vẫn đi bên nhau, những kẻ song-độc hành
Đến chỗ không nhau, khói thuốc bỏ đi, những tàn nhang chấm đều khuôn mặt rõ
Mơ được tiếp nữa chăng giấc mơ lỡ dở?

Để chợt giật mình, tháng ngày đâu chỉ là những tờ lịch mỏng manh …

Thứ Tư

BUỔI SÁNG

-Nếu không đi học tao đánh sặc tiết mẹ mày giờ! Ngồi lên
...
-Mắc mớ chi ông đánh tui? Tui nhịn nhièu rồi. Anh em thì anh em, tui báo công an giờ đó!
...
-Tui nhịn bả 8 năm ròi đó. Má chồng loại gì mà bốn mùa khám giỏ xách con dâu?
...
Và hát karaoke xuyên giờ, ông ổng, trẻ già đều nhạc teen

Con hẻm nhà tôi đó!

TỪ HOA GẠO ĐẾN HOA LOA KÈN...